Anh!
Em thấy mình thật là hạnh phúc
Vì 7 tháng được làm vợ anh
15 ngày được làm mẹ
Hạnh phúc mỏng manh nhưng ấm áp vô ngần
Giờ phút biệt ly đã đến gần
Em ra đi không ngày trở lại
Anh ở lại thay em chăm Gấu
Phương trời xa, em luôn dõi theo anh
Ngày mai bắt đầu:
Sáng anh dậy pha mì tôm ăn tạm,
Trưa làm về qua chợ mua đồ ăn,
Bỏ vào tủ, chia làm các túi nhỏ,
Để đủ ăn các bữa trong tuần,
Thời gian còn anh để lại cho con.
Em biết:
Không có em, một mình anh vất vả
Nóng, lạnh, đêm khuya anh chỉ có một mình.
Còn nhỏ quá hãy thương con anh nhé!
Lúc con buồn anh hãy vỗ về con,
Lúc con ngủ, anh nhớ pha sữa sẵn,
Để khi dậy con có cái ăn luôn.
Thay lót cho con, anh nhẹ nhàng thôi nhé!
Và nhớ trở mình cho con ngủ được ngon.
Cái mũ len em đan xong chưa giặt,
Nhớ giặt rồi hẵn mặc vào con.
Mùa đông sắp tới gần!
Em không có mùa đông bên anh,
Gấu sẽ thay em để anh ôm cho ấm,
Nhớ ôm nhẹ thôi kẻo con khó thở.
Đồ mùa đông của Gấu , em chưa mua kịp,
Thời gian vội vàng và gấp gáp quá anh ơi!
Hãy nghe em:
Mùa đông qua đi, mùa xuân tới gần,
Hãy tìm cho mình một bến đỗ.
Em không trách, hờn giận anh gì cả,
Để có người chăm sóc Gấu cùng anh.
Anh giúp em ở lại:
Nuôi Gấu lớn trưởng thành,
Rồi tiếp nối công việc mẹ còn dang dở.
Và cùng anh sánh bước trên đường đời,
Anh đừng buồn và khóc thương em nữa,
Số phận định rồi nên duyên phận thế thôi.
Đến giờ rồi em đi anh nhé!
Muốn ôm anh nhưng không thể được nữa rồi.
Người đàn ông của em ơi,
Anh hãy ôm em thật chặt vào lòng.
Ôm em đi,
Chặt hơn thế nữa,
Lần này nữa thôi,
Mãi mãi…
Xa!
Nhớ!
Biệt li!
Li biệt!
(Tặng Chồng em Đậu Thị Huyền Trâm) – Trần Yên

0 nhận xét